TÌNH KHÚC THU XƯA…

TÌNH KHÚC THU XƯA…

Chẳng còn ai gọi tên em mùa thu?

Đôi chân lê bước bên thềm hoang lặng

Tìm nhặt chiếc lá một thời xa vắng

Mới hay vườn xưa đã chẳng còn ai?

Ta hoang hoải lục tìm trong kí ức

Lá thư xưa còn vương nét mực nhàu

Vén màn cũ ta bước về hư ảo

Vội chạm tay vào lớp khói sương mờ

Bóng người ấy in vào trong trang vở

Tà áo ai trắng cả khoảng trời mơ

Đôi mắt ta choáng ngợp từ muôn thuở

Dáng hình người vây kín cả trang thơ….

Tim khẽ đập ngàn lời tình nhung nhớ

Ta lặng im lắng nghe từng hơi thở

Chợt nhận ra trong một thoáng mơ hồ

Em vô tình lạc về phía hư vô

Bỏ lại ta trong ngàn cơn sóng vỗ

Nghe miên man mỗi độ thu về…

 

Ngọc Kiều Long

8

No Responses

Write a response