TÂM TÌNH NGÀY 20 THÁNG 11 –
KỈ NIỆM SAU 12 NĂM XUỐNG NÚI…
Sau bao dư âm của những ngày hè rực rỡ đến những ngày thu rộn rã nhịp bước chân tới trường, lòng người càng thêm vấn vương về những điều xưa cũ….
Dòng thời gian bộn bề khiến có những lúc tôi ngỡ mình cứ mãi quay cuồng trong tuyệt vọng. Nhưng rồi, tất cả cũng phải kết thúc. Không phải sau cơn mưa nào cũng sẽ là ánh nắng, có những lúc sau cơn mưa này lại là một cơn mưa khác dữ dội và nghiệt ngã hơn. Vì cuộc đời không như cổ tích và Andersen đã ngủ vùi dưới đáy đại dương… cho nên tôi phải tự mình kiên cường mà đi qua tất cả….
Có lẽ chặng đường trước đây chúng ta từng đi qua có quá nhiều biến cố khiến cho chúng ta nghi ngờ bản thân…
Có lẽ hành trình hiện tại vẫn còn đầy rẫy những khó khăn nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta từ bỏ…
Có lẽ tương lai giống như một lớp sương mờ bao phủ khiến chúng ta chưa thể nhìn rõ lối đi, để rồi tự huyễn hoặc bản thân có cố gắng thì cũng vô nghĩa, tự mình buông rơi chính mình…. tự mình phủ nhận chính mình, tự mình chìm trong một mớ hỗn độn để cho nỗi đau cấu xé tim gan, để những giọt nước mắt lăn dài trên má, thấm ướt gối hằng đêm.
Có lẽ chính những hoài nghi đã đôi lần khiến chúng ta sợ hãi và muốn dừng bước lại, không còn mong ước cho tương lai, ngày mai chỉ còn là những ngày buốt giá, mùa đông tuyết trắng bao phủ, cánh đồng cô liêu… Tháng năm qua với bao nỗ lực bị chôn vùi, từng cơn sóng này đến cơn sóng khác trù dập, ngỡ như con tim ta ngừng thở trước dòng thời gian….
Vậy mà….
Trái tim nhỏ bé mong manh đã khâu tạm vết thương và cố gắng bước đi từng ngày… Mang dáng vẻ của một con người bình thản, bước đi như chưa từng có nỗi đau. Đằng sau bóng lưng ấy là cả một câu chuyện dài chưa bao giờ được kể…
Có người từng nói với tôi rằng: giấc mơ chìm xuống đáy thì có làm sao? Người đời cười nhạo thì đã thế nào? Họ không sống cuộc đời của bạn, không trải qua nỗi đau của bạn làm sao biết được đằng sau sự bình thản ngỡ như buông bỏ tất cả ấy là cả một câu chuyện không phải ai cũng có thể bình tĩnh đón nhận….
Đi qua bao mưa gió, tôi vẫn giữ cho bản thân một chút hi vọng cho tương lai bởi tôi tin nếu bây giờ từ bỏ tôi sẽ mãi là một kẻ thua cuộc… thua chính bản thân mình…
Tôi tin tôi có thể thay đổi được vận mệnh. Tôi tin tôi có thể chinh phục được giấc mơ của mình. Giữa ranh giới của thành công và thất bại có một cây cầu mang tên cố gắng. Giữa nước mắt và nụ cười có một sợi chỉ đỏ vắt ngang mang tên kiên trì. Chính vì thế tôi chưa bao giờ dám lười biếng, tôi sợ chỉ cần bản thân lười một chút là sẽ vô tình bỏ lỡ đi cơ hội quý giá và có thể cả đời này tôi sẽ không còn có cơ hội thứ hai.
Chính vì thế, tôi hi vọng, tôi cầu mong cho những ai đã vạch sẵn con đường tương lai cho mình đừng bao giờ ngại ngần tiến lên phía trước. Đừng vì lo lắng mà không dám đi đến cùng giấc mơ….
Tôi tin phía cuối chân trời nắng hạ
Là một mùa thu rực rỡ hoa vàng
Tôi tin cố gắng sẽ là hành trang
Cùng ta vững bước qua ngàn chông gai…
Tôi tin rồi sẽ có một sớm mai
Bình minh khẽ đến với ai trong đời
Tôi tin rồi cơn gió từ ngàn khơi
Đẩy lùi bóng tối mang lời yêu thương…
Tôi tin một mai trên vạn nẻo đường
Trái tim hòa nhịp tình thương dạt dào
Từ đó rủ sạch bao nỗi đớn đau
Chỉ còn tiếng hát lời chào dấu yêu….
Ngọc Kiều Long




