Ta

Ta

thời niên thiếu

Ta quên mất mình còn một giấc mộng

Thuở ban đầu chưa vướng mưa ngâu

Đôi mắt trong veo chưa thắm lệ sầu

Bao ước mộng như ngàn mây trắng

Tháng năm qua bước trong thầm lặng

Nhớ nhung người bao nỗi bâng khuâng?

Trời tàn thu và bao dấu lặng

Điểm cho ta một chút u buồn…

Còn lại gì chỉ cơn mưa tuôn

Nghe xối xả bao điều mới lạ?

Đôi vai này đã bao lần gục ngã?

Bước lạnh lùng giữa bão tố phong ba

Ngọc Kiều Long

8

No Responses

Write a response