VỢ NHẶT

VỢ NHẶT

NHẶT VỢ

VÔ TÌNH NHẶT VỢ

Viết về một xóm ngụ cư

Trên nền nạn đói người người lao đao

Xuất thân chẳng đậm sắc màu

Một thân bình dị khát khao chẳng nhiều

Chỉ mong trong những buổi chiều

Chẳng còn hiu quạnh, dấu yêu đợi chờ

Anh Tràng cũng biết mộng mơ

Dù đời tạm bợ bơ vơ tháng ngày

Đã từng chịu những đắng cay

Một thân hiu quạnh chẳng ai bên mình

Đã từng chịu những bất bình

Người người trong xóm coi khinh chẳng chào

Ngoại hình chẳng đẹp là bao

Thân hình thô kệch, khát khao xa vời…

Nụ cười che lấp ngàn khơi

Thường cùng lũ trẻ rong chơi những chiều

Vô tình nhặt được người yêu

Hai lần gặp gỡ Tràng liều làm thân

Ngờ đâu nàng chẳng ngại ngần

Bốn bát bánh đúc – định thân một đời

Cơ duyên cũng bởi ông trời

Thương Tràng cơ cực cả đời liêu xiêu

Đôi lúc Tràng nghĩ mình liều

Mà thôi “chậc, kệ” thương yêu gần kề

Cùng nàng chung một lối về

Xua tan cái đói vỗ về yêu thương

Cùng nàng sáng bước bên đường

Lời yêu chưa tỏ vấn vương cõi lòng

Liếc nhìn người ấy thầm mong

Mà tưởng giấc mộng trong lòng chơi vơi

Cùng nàng đi qua mù khơi

Trở về xóm cũ hát lời tình ca…

Cả xóm xáo động nhìn ra

Cuối cùng cũng biết đó là chuyện chi?

Có người liếc mắt sầu bi

Thuở còn đói khát, ai đi “đèo bồng”?

Có người tươi tỉnh ngóng trông

Vui cùng hạnh phúc pháo hồng tiễn đưa…

Dẫu buồn trời chẳng đổ mưa

Tràng ta lo sợ chưa thưa mẹ già…

Đôi lúc len lén nhìn ra

Nửa lo tạm bợ mẹ già không ưng

Đôi lúc lại thấy vui mừng

Con tim loạn nhịp tưng bừng hát ca

Cuối cùng mẹ cũng về nhà

Tràng ta vẫy gọi như là trẻ thơ

Cụ Tứ vẻ mặt nghi ngờ

Con trai quái lạ bao giờ vậy ta?

Đưa mắt nhìn vào trong nhà

Thấy một người lạ bà ta bần thần

Thấy vậy Tràng vội phân trần

Đây là cô vợ… định thân – số trời…

Thấy thế thị vội tiếp lời

Kính chào bà cụ: u ơi mới về!

Bà cụ chưa tỉnh cơn mê

Thị ta thấy thế tưởng là không ưng

Một đời lỡ bước lưng chừng

Cụ Tứ thấu rõ như từng nỗi đau

Nước mắt chầu chực tuôn trào

Cụ đành cố giấu trách sao cơ trời?

Hiểu rõ sự thật người ơi!

Anh Tràng tiếp tục buông lời

Phải duyên phải số ông trời đó thôi….

Cụ Tứ lòng dạ bồi hồi

Nửa mừng nửa tủi đành rồi người ơi!

Thị im lặng không một lời

Chờ cụ hồi đáp, chờ đời sang trang

Thấu tỏ nỗi đau ngút ngàn

Đường cùng chạy trốn trái ngang một đời

Thôi thì gắng đợi ngày mơi

Cơ trời cho khá để đời yên vui

Đến đây cụ chợt sụt sùi

Tràng hiểu ý tứ đành lùi bước ra

Cụ Tứ nói với thị ta

Ngồi đây cho đỡ mỏi chân, con à!

Đương thời số kiếp phong ba

Nhà ta còn khó, phải lo xa vời…

Chỉ cần tin tưởng ngày mơi

Ông Trời cho khá chẳng lời oán than….

Tân hôn cất bước ngỡ ngàng

Tràng mang ánh sáng sang trang đời mình…

Khi đói – người ta sống bằng niềm tin….

Nhà cửa quang quẻ, sinh linh tràn đầy….

Thị cùng cụ Tứ một tay

Dọn dẹp nhà cửa như ai vẫn làm?

Thời đói chỉ có ham

Được sống là đủ, có việc làm là hay?

Cùng cụ Tứ trong buổi sớm mai

Nhà cửa sạch sẽ, đắng cay xua dần…

Lặng nhìn Tràng bước ra sân

Khung cảnh thật lạ, vừa gần vừa xa…

Tràng thấy trách nhiệm với nhà

Nơi mình sinh sống dù là ngụ cư

Cơm sáng trong cảnh tươi cười

Biết bao đầm ấm người người ước mong

Hiểu rõ từ tận đáy lòng

Cụ Tứ nhẫn nại vun trồng giấc mơ

Niềm vui chợt đến bất ngờ

Nỗi buồn theo đó chực chờ gọi tên

Kiếp người một kiếp lênh đênh

Làm sao chắc chắn vững bền được đây?

Niêu cháo vốn dĩ chẳng đầy

Mà nay hết nhẵn đắng cay phũ phàng?

Cụ Tứ vẫn tiếp tục mang

Một nồi cháo cám muôn vàn tin yêu…

Bảo rằng đói khổ liêu xiêu

Cháo cám chống đỡ dắt dìu chúng ta

Chỉ cần sống, tất cả sẽ qua….

Đau thương đói khát chỉ là giấc mơ….

Tiếng trống thúc thuế bất ngờ….

Thị ta thắc mắc nghi ngờ tại sao?

Bắc Giang, Thái Nguyên nổi dậy khi nào?

Cướp kho thóc Nhật trao tay dân lành

Lục tìm kí ức mong manh

Óc Tràng sáng tỏ ngọn ngành từ đây…

Lá cờ đỏ chợt vụt bay

Đứng lên nổi dậy tìm ngày ấm no….

28/06/2021

#Ngọc Kiều Long

 

 

 

4

No Responses

Write a response