Hồi ức

Hồi ức

Hãy để giấc mơ hóa thành hồi ức

Phong kín ngàn năm ta đợi chờ người

Bàn tay khẽ chạm môi cười

Màn băng giá lạnh vì người mà tan

Ngàn năm lỡ bước tìm nàng

Người từ thiên cổ muôn vàn yêu thương

Tóc người giờ đã pha sương

Một màu tuyết trắng dặm trường phong ba

Dư vị nồng nàn dẫu chỉ thoáng qua

Nụ hôn cháy bỏng xót xa cõi lòng

Bờ môi mặn đắng ngàn năm

Vì nụ hôn ấy âm thầm bước đi

Màn băng từ thuở ai bi

Xót xa cô quạnh nhớ gì nữa đâu?

Ngọc Kiều Long

5

No Responses

Write a response