ĐOẠN CUỐI CỦA CON ĐƯỜNG….
Con đường này đã đi đến đoạn cuối
Chỉ còn ta lặng lẽ đếm lá rơi
Rồi bâng quơ ngắm nhìn cơn mưa cuối phố
Hàng liễu rũ trong một ngày mưa đổ….
Ta nghe như lời tạm biệt âm thầm
Hạt mưa lạnh thổi vào không trung
Ta lặng bước giữa màn mưa buốt giá
Mà trong lòng bao nỗi nhớ chưa vơi…
Lắng lo đó như sóng ngàn khơi
Ta âm thầm bước đi trong vội vã
Từng hạt mưa cứ rơi lả tả
Ta nghiêng chiếc ô che chắn cả đoạn đường
Một mình bước trong nỗi vấn vương
Ta lo sợ ngày mai liệu còn gặp gỡ?
Những nỗi niềm chôn trong nhung nhớ
Có lẽ bây giờ chỉ còn là một giấc mơ….
Ngọc Kiều Long




