VỢ CHỒNG A PHỦ

VỢ CHỒNG A PHỦ

A PHỦ – MỊ

Năm ấy thuở ấy Hồng Ngài

Có cô gái Mị tộc người Hmong

Sinh ra trong một nhà nông

Cùng cha làm ruộng vun trồng tương lai

Vốn dĩ cô Mị đa tài

Thổi lá, thổi sáo mấy ai dám bì?

Ngỡ rằng hạnh phúc chẳng đi

Ban mai nắng ấm cũng vì người thôi!

Nào ngờ số phận nổi trôi

Món nợ truyền kiếp mất rồi tự do…

Hoa hồng cộng với tàn tro

Lá ngón rơi rụng cũng do vì người….

Thương cha dở khóc dở cười

Lá ngón rơi xuống kiếp người đắng cay

Mị về sống kiếp tù đày

Con dâu gạt nợ biết ngày nào thôi?

Lúc đứng cũng như lúc ngồi

Mặt cúi rười rượi, mất rồi tin yêu?

Tự do rong ruổi trong chiều

Nay thành trói buộc bao điều thương đau

Bên tảng đá, cạnh tàu ngựa, biết khi nào…

Cô thôi số kiếp đớn đau tù đày?

Ngỡ rằng chẳng có ban mai

Bên cạnh ô cửa đến ngày rũ xương…

Đau thương, vấp ngã, kiên cường, khát khao….

Mùa xuân đã đến khi nào…

Váy hoa mỏm đá sắc màu đẹp xinh

Mị nghe tiếng trống xập xình

Trong nhà thống lí người ta nhảy đồng…

Mị chợt ngơ ngẩn nhớ mong

Uống từng bát rượu mà lòng xót xa…

Nhớ về quá khứ thiết tha năm nào…

Mùa xuân cùng với khát khao

Mị ngồi thổi lá dạt dào yêu thương

Mị nghe tiếng sáo bên đường

Con tim trỗi dậy, yêu thương quay về

Mặc dù nửa tỉnh nửa mê

Nhưng Mị thấu rõ mọi bề thương đau

Chưa từng hẹn ước với nhau

Chưa từng nguyện sống vì nhau một lần…

Tại sao trói buộc lấy thân

Đời này đau khổ muôn phần, vì đâu?

Tựa như bắt được phép màu

Mị ta thức tỉnh cơn đau đọa đày

Mặc dù bước trong cơn say

Mị ta biết được thế nào ngày xuân?

Căn phòng bỗng sáng như bưng

Mị ta vấn tóc điểm xuân nét ngài….

Mị tưởng mình sẽ được bay

Rời khỏi ngục thất bao ngày bể dâu?

Đời thực chẳng có phép màu

Mị bị trói đứng khát khao chôn vùi

Nhưng khát vọng sống nào nguôi?

Mà tự do chặt đứt bùi ngùi xót xa….

Lá ngón trở lại ru ta nồng nàn

Mị còn sức sống tiềm tàng

Ẩn sau gương mặt trái ngang dày vò…

Mị đành giấu nó vào tro

Đợi ngày phản kháng tự do đợi chờ…

A Phủ đúng một kẻ khờ

Đánh con thống lí giấc mơ anh hùng….

Từ đấy cùng Mị chịu chung

Số phận gạt nợ vô cùng xót xa…

Vốn dĩ số phận không nhà

Tài giỏi cho mấy cũng là giấc mơ…

Nay đành cam phận bơ vơ

Làm hết việc nặng chẳng mơ ngày về…

Vô tình trong chuỗi đê mê

Để cho hổ bắt con bò mình chăn

A Phủ không giỏi phân trần

Chỉ mong bắt hổ thế phần bò kia

Ai ngờ đối với Pá Tra

Đầy tớ gạt nợ – thua xa con bò…

A Phủ đành để mặc cho…

Người ta trói đứng bản thân chết mòn…

Từng đêm ngọn lửa héo hon

Mùa đông buốt giá chẳng còn ngày xuân…

Đêm đêm bếp lửa sáng bừng

Mị vào thổi lửa hơ từng bàn tay

Mặc dù sống kiếp tù đày

Mị vẫn biết sợ đêm dài mùa đông…

Vô mình ngó mắt sang trông

Thấy dòng lệ đổ rớt rơi hai hàng

Lục tìm kí ức mê man

Lòng chợt nhớ đến đêm xuân năm nào?

Cũng từng bị trói mà đau

Nước mắt chảy xuống chẳng thể lau, hỡi người!

Mị nghĩ chúng thật nực cười….

Trói người đến chết coi thường vậy sao?

Đêm đông gió thổi ào ào

Mị nhìn dây trói nhói đau tủi hờn….

Trong cơn thức tỉnh lao xao

Mị cắt dây trói khát khao cứu người…

Dây trói từng khúc đứt rời

A Phủ khuỵu xuống rồi rời đi ngay….

Mị nhìn trong đêm tối này….

Bao vòng dây trói đắng cay giày vò…

Mị nghĩ thế, mà lo…

Biết đâu mình sẽ thế cho chỗ này?

Nên đành vụt chạy như bay…

Đuổi kịp A Phủ, tìm ngày tự do…

(26/06/2021)

#Ngọc Kiều Long

 

 

 

4

No Responses

Write a response