Thế giới của tôi

Thế giới của tôi

Thế giới của tôi với bao điều khác lạ

Thỉnh thoảng buồn lại cảm thấy xót xa

Đôi lúc ngửi hương cà phê thấy lòng vui khó tả

Cảm giác nhấc tách trà mà trong lòng nở muôn ngàn hoa

Thế giới của tôi có phải thật xa?

Nơi trần gian chẳng thể nào với tới

Chiều những chiều đạp xe rong chơi

Có cơn gió nhẹ thổi tung làn tóc

Có cô bạn mỉm cười sánh bước cùng tôi

Thế giới của tôi chẳng có màu u tối

Dù đôi khi tôi cũng cảm thấy u sầu

Lúc nghe nhạc cảm thấy tim ngừng đập

Giai điệu buồn như thâm nhập vào tôi

Thế giới của tôi những gam màu sáng tối

Quyện thật nhiều trên trang sách trong tôi

Nơi con mèo thường tranh nhau gối

Ngủ êm đềm mặc thời gian trôi

Thế giới của tôi có màu của nước

Hoa rơi theo gió, mây bay trong chiều

Thế giới của tôi có một tình yêu

Viết thành cổ tích chẳng điều thương đau

Ngọc Kiều Long

No Responses

Write a response