Buông tay….

BUÔNG TAY

Lẽ nào ta phải từ bỏ thật sao?

Mùa thu kia đã chết tự khi nào?

Máu ta nhỏ một màu đỏ thắm

Tiếc nuối gì ta khóc trọn tháng năm?

Hòa cùng thu một nốt nhạc thâm trầm

Ta cất bước dưới tàng cây lá rụng

Tiếc thương người với bao mông lung…

Lỡ rồi thôi mùa hoa đã rụng…

Tháng năm nào còn bao nhớ nhung?

Số phận đã không thể bước cùng

Thôi thì vĩnh biệt tương phùng còn xa…

Lỡ rồi, thôi một mùa hoa

Ta người vĩnh biệt nay là cố nhân…

Chân bước đi mà tim bần thần

Biết người nơi đó có cần đến ta?

Xa rồi, em hỡi một mùa hoa

Thu bay bay thấp thoáng như là chia ly

Thu muôn thuở mang nét sầu bi

Ru người lữ khách bước đi lạnh lùng

Thu xa nên bước vô cùng

Tìm nơi ẩn náo muôn trùng phong ba

Thu bay bay thấp thoáng chiều tà

Cô liêu pha sắc ru ta đượm buồn

Người ra đi vào buổi chiều buông

Để ta một khoảng tím buồn tàn phai

Tình xưa đã mất nào hay?

Mộng xưa đã tắt mưa bay trong chiều

Mộng tàn từ thuở còn yêu

Luân hồi một kiếp cô liêu trong đời

Ngọc Kiều Long

 

9

No Responses

Write a response