Đinh Thế Dân – Tiểu Vũ, bản tình ca nhung nhớ

Đinh Thế Dân – Tiểu Vũ – Bản tình ca nghiệt ngã

Tình yêu đến khiến tim ta xao xuyến

Tình yêu đi đau xót con tim sầu

Tình yêu ấy, ta không thể giữ

Bóng anh bây giờ khuất xa ngàn mây…

Con tim đau khổ từng ngày

Đắng cay có thật chỉ mình em đau…

Thế Dân ơi! Biết đến khi nào?

Đôi ta gặp lại bên nhau một đời

Em đâu ngờ chẳng có ngày mơi?

Sao thượng đế dành cho ta con đường đau khổ?

Trời đất gieo chi bão tố

Để giọt lệ sầu vương mãi mi em?

Ngày ấy anh lao xe xuống vực thẳm

Em ngờ đâu ta mất nhau từ đây?

Bao kí ức ngày xưa trở lại

Phút giây nào chúng ta gặp nhau?

Phút giât ấy em vẫn cứ ngỡ…

Chẳng bao giờ mình phải chia tay?

Chẳng bao giờ mình phải chia tay?

Trải bao trăm đắng ngàn cay

Ta vẫn bên nhau ngày ngày bên nhau

Vậy mà chẳng biết khi nào?

Trời chia lối rẽ, mất nhau thật rồi!

Em không biết, thật lòng em không biết?

Vì đâu ta cách biệt, vì đâu?

Em không muốn, em không muốn bao giờ?

Tình kia chẳng đẹp như mơ

Sao em vẫn mãi mong chờ tại sao?

Nếu thật sự có một phép màu

Em xin ước cho ta bên nhau mãi…

Chẳng cần ai, chẳng cần ai nữa…

Thế gian này, đẹp nhất chỉ tình đôi ta!

Dù bình mình, dù buổi chiều tà

Cùng nhau sánh bước là em vui rồi!

Ngày ngày ta cùng chung đôi

Bàn tay ấy ta xây giấc mộng

Tiền tài danh vọng phút chốc lìa xa…

Chỉ cần có một mái nhà

Đôi ta sum họp không gì cách ngăn…

Là em thỏa nguyện muôn phần

Dù rằng hạnh phúc có phần đớn đau

Còn hơn chẳng biết khi nào?

Trời cao thương xót cho tình hai ta?

Hạnh phúc ấy em sẽ cố giữ

Khi anh đến xua tan màn đêm

Hạnh phúc ấy xua tan miền đau khổ

Mang anh đến xóa nhòa đêm đông

Dù vực thẳm kia có trăm ngàn tội lỗi

Em vẫn nguyện lòng được mãi bên anh

Trời cao chia cắt sao đành?

Mang anh đi mãi, ta đành xa nhau…

“Tiểu Vũ ơi! Anh xin lỗi!

Cuộc đời này đã chẳng thể làm gì được cho em…

Còn phút cuối anh xin nói rõ

Chưa bao giờ anh hối hận khi yêu em

Nếu mai kia ta còn gặp lại

Chẳng bao giờ anh làm em đau

Bây giờ hối tiếc thế nào?

Thì đời cũng đã chia đôi mất rồi!

Vực thẳm kia đã định sẵn

Dành cho anh, kẻ gây tội quá nhiều

Nếu kiếp sau ta còn gặp lại

Anh vẫn nhủ lòng yêu mãi mình em!”

Dứt lời anh lao xe xuống vực thẳm

Chẳng bao giờ còn thấy mặt nhau

Chỉ có nước mắt là sự thật

Cùng niềm đau theo em mãi đến muôn đời

Em không nghĩ rằng mình còn có ngày mơi

Mất anh rồi chỉ còn nhung nhớ

Đợi chờ gì khi đã mất nhau?

Ai khóc cho tôi giọt lệ nào?

Dành cho người đàn ông yêu tôi chân thật!

Dù có lúc đã làm tôi đau

Nhưng hạnh phúc mà anh  mang đến là thực

Tôi nhủ lòng sẽ chết theo anh

Nhưng mà sao mãi không đành

Vì còn đứa bé em nỡ đành sao?

Em sẽ chăm lo cho nó thật tốt

Chẳng bao giờ để nó rơi vào bi kịch của hai ta…

Ngọc Kiều Long

 

1

No Responses

Write a response