Buông?…

BUÔNG?...

 

Có vất vả nào chẳng thể gọi thành tên
Chỉ là sớm hôm đi làm với bao mệt nhoài nặng nhọc
Mắt thâm quầng vì bao đêm trằn trọc
Chẳng thể nào tìm lại được giấc ngủ dịu êm

Có nỗi đau nào mãi giấu trong tim
Không thể nói dù chỉ một lời dang dở
Đặt lưng lên gối nghe từng nhịp thở
Phố xá ồn ào sao hóa buồn tênh…

Đã đôi lần bước cùng chông chênh
Khi khát khao chỉ là trong giấc mộng
Đi qua tháng năm đôi lần thất vọng
Tự hỏi lòng cố gắng được gì không?

Ta giang tay ôm bầu trời gió lộng
Mong một ngày được vùng vẫy giữa thảo nguyên mênh mông
Như đứa trẻ thơ lần đầu biết ước mộng
Thỏa sức tung bay dưới ánh nắng hồng…

Xin đừng trách sao ta yêu trọn mùa đông
Cái khô cằn lạnh giá trong từng hơi thở
Nếu từng đi qua đoạn đường trắc trở
Sẽ hiểu vì sao ta lựa chọn kiên cường ?

Cùng mùa đông yêu thương ta sánh bước
Trong cái giá lạnh vẫn hằng mơ ước, khát khao
Ngày nào đó, bầu trời thôi giông bão
Vỗ về ta tìm lại giấc mơ thuở nào?

Ngọc Kiều Long

 

 

1

No Responses

Write a response