THÁNG MƯỜI HAI – THÁNG CUỐI NĂM
Có cơn gió lạnh đến cùng mùa đông
Tháng mười hai gõ cửa âm thầm
Ta nghe rét buốt trong giá lạnh
Ánh mặt trời còn khuất sau màn sương…
Bình minh lên chiếu sáng mọi nẻo đường
Ta lê bước trong hành trình vội vã
Lúc luyến lưu, lúc vô tình giục giã
Đâu ai ngờ rơi mất một mùa hoa…
Từng dòng người bước trong tất tả
Đón chuyến tàu vội tạm biệt một năm qua
Tiếng còi nghe vang vọng nơi xa thẳm
Có nhớ chăng bao lời hẹn ước thầm?
Năm tháng nào dệt mộng mùa đông
Dưới tàn lá rụng âm thầm ước mơ
Tháng năm qua bao nỗi dại khờ
Còn đây kỉ niệm giấc mơ năm nào?
Ngọc Kiều Long




