TỰ TÌNH CÙNG MÙA ĐÔNG
Khi chiếc lá cuối cùng rơi rụng
Cơn mưa qua cũng vội vã bao giờ
Tháng ngày xanh dệt mộng những giấc mơ
Như làn sương mỏng thẫn thờ trong đêm…
Mùa đông lặng lẽ dịu êm
Len từng kẽ lá êm đềm lướt qua….
Người bước đi trong cơn mưa vội vã
Nghe buốt lòng lạnh giá một mùa đông…
Tôi từng nguyện ước âm thầm
Dưới cơn gió lạnh mùa đông năm nào?
Để rồi theo gió tan mau
Rơi cùng chiếc lá thoảng vào hư vô…
Ngọc Kiều Long





