Viết cho những tháng ngày cảm thấy chơi vơi…
Ta chẳng biết phải làm gì để xóa nhòa khoảng trống
Chút mông lung nghe lắng đọng tiếng gió theo mùa
Ngoài hiên vẫn âm thầm thổi len lỏi qua từng táng cây
Ta lắng lòng chìm trong giấc mơ xa xôi ấy
Ai ngờ rằng phút giây giã biệt là từ đây…
Đôi lúc thổn thức ngàn nỗi đau như sống dậy
Đưa ta miên man đi qua bao tháng năm dài
Loang lổ vết những ô dài khoảng trống
Chẳng biết rằng liệu còn có hy vọng ngày mai?
Nén tiếng thở dài…
Ta đưa tay chạm thử vầng ánh sáng
Người vô tình ẩn hiện trong cơn mưa…
Ta giật mình quay đầu ngoảnh lại
Bóng người xưa đã xa nghìn trùng…
Con đường cũ giờ sao nhớ nhung?
Mà người dĩ vãng đã không còn chung đường về…
Ta còn chưa tỉnh cơn mê
Tà dương khuất bóng người về nơi đâu?
Lâu đài dệt mộng có nhau
Ta từng xây đắp với bao mong chờ
Hoa tím nở rộ đường mơ
Cho ta hy vọng tình thơ ngày nào…
Vầng dương rồi sẽ sáng mau
Nụ cười còn mãi bên nhau trọn đời
Ta về dệt mộng người ơi!
Cùng người chung bước hát lời tình ca..
Ngọc Kiều Long




