Nợ một mùa đông

Nợ một mùa đông

Thôi hết rồi ta còn nợ một mùa đông

Vòng tay ấy còn vương mùi hơi ấm

Ta đã bước và đi trong âm thầm

Lặng nếm mùi vị của tháng năm

Lời yêu đó chưa một lần tô thắm

Tiếng yêu xưa cũng theo người biệt tăm

Ngày xưa đó với bao lỗi lầm

Vô tình người bước âm thầm quên ta

Đưa tay ta hứng tàn hoa

Ép vào nhật kí gọi là cố nhân

Đông qua đã độ bao lần

Tàn cây trút lá bâng khuâng nhớ người!…

Ngọc Kiều Long

9

No Responses

Write a response