Lạnh

Lạnh

Người từ màn sương phủ

Lặng lẽ trở về nơi đây

Ngân vang một khúc hát

Nhói đau kiếp lưu đày

Ta là ai giữa những tháng ngày?

Nổi trôi phiêu bạt đắng cay dày vò

Ta là ai sao cứ nhặt lấy tàn tro?

Vùi chôn niệm khúc để cho nhói lòng

Tìm người trong cõi nhớ mong

Ta nghe hơi gió thì thầm lời xưa

Bỗng đâu phút chốc hóa mưa

Biến thành giọt lệ cho vừa người đau

Sương mù rồi cũng tan mau

Thoáng nghe trong gió lời chào biệt ly

Tặng người một khúc sầu bi

Xem như kỉ niệm những gì đã qua….

Ngọc Kiều Long

9

No Responses

Write a response